Bang hộiTiền mặt: 0 XuNạp Xu Lô đề OnlineXổ số S5VN.COMĐập trứngGame Flash

Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

Cùng chia sẻ những bài thơ, mẩu chuyện hay

Các điều hành viên: Admin, Mod, SMod

Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#1  Bài viết chưa xemgửi bởi Tolabocau » 05/03/2013 09:27

Truyện Kinh Dị Về Creepypasta
NO FACE – VÔ DIỆN
Là một nhân vật trong truyền thuyết Nhật Bản, xuất hiện dưới cái tên “Vô diện” hay Nopperabou.
Mặc dù Vô Diện có thể xuất hiện dưới lốt người thường, nhưng thực chất nó chỉ là ảo giác. Vô Diện thực sự là thiếu mắt, mũi và miệng. Thay vì có những bộ phận trên mặt như con người, Vô Diện chỉ có một lớp da trống rỗng. Những người chạm trán Vô Diện thường không nhận ra ngay lập tức là đang nói chuyện với thứ gì đó bất thường, chính vì sinh vật này tạo ra ảo giác là người bình thường.
Môt con Vô Diện sẽ đợi đến đúng thời điểm để hiện thân với diện mạo thật của mình, dọa người đang nói chuyện cùng nó. Người ta thường đụng phải Vô Diện vào ban đêm ở những vùng hẻo lánh, hoặc là những khu bỏ hoang. Thường thì Vô Diện chỉ nhát ma người khác, chứ chưa thấy có mục đích gì khác.
Một truyện về Vô Diện:
Truyền thuyết này kể về một người đánh cá lười biếng đã quyết định đi câu ở ao hoàng tộc Koi gần cung điện Heiankyo. Mặc cho người vợ cảnh cáo rằng cái ao đó nằm trên vùng đất thiêng, và gần khu nghĩa địa, người đánhcá vẫn quyết tâm đi. Trên đường đi, anh ta gặp một người đánh cá khác, người này cũng khuyên anhđiều tương tự, nhưng anh cũng bỏ ngoài tai. Đến nơi, anh gặp một người phụ nữ trẻ, cô gái nài nỉ anh đừng câu cá ở cái ao này. Anh ta lờ cô gái đi, và thật kinh hoàng, cô ta tẩy sạch mặt mình đi.Quá sợ hãi, người đánh cá chạy thục mạng về nhà, anh đã đã *ng phải một người có vẻ như vợ mình, bà ta đánh đập ông vì sự độc ác của ông, sau đó cũng tự tẩy trắng mặt mình.
Câu chuyện nổi tiếng nhất về Noppera-bou được Lafcadio Hearn thu thập trong quyển sách của mình: Kwaidan – Những truyền thuyết và nghiên cứu về những vật thể lạ. Câu chuyện kể về một người đàn ông đi qua phố Akasaka để tới Edo (tên cũ của Tokyo), anh đã đi ngang qua một người phụ nữ ở một vùng quê hẻo lánh gần đồi Kunizaka, cô đang khóc và tỏ ra tuyệt vọng. Sau khi anh cố gắng an ủi và đề nghị giúp đỡ, người phụ nữ quay mặt về phía anh, làm người đàn ông giật mình kinh hoàng vì khuôn mặt trắng bệch, trống trơn của một con ma không mặt.
Hoảng sợ, anh chạy hết sức bình sinh, cho tới khi đi ngang qua một quán mì Soba. Dừng lại để nghỉ, người đàn ông kể cho chủ quán câu chuyện của mình, nhưng ngay sau đó anh giật mình lùi lạ khi người chủ quán Soba vuốt mặt, biến thành một Noppera-bou.
Một truyện về Vô Diện nổi tiếng là Mujina của Lafcadio Hearn. Đây là một truyện ngắn và chủ yếu diễn tả lại lần gặp Vô Diện., nhưng lại gây ra khá nhiều sự nghi hoặc. Trong truyện, Hearn đề cập tới một sinh vật gọi là mujina (một kiểu Ông Kẹ). Sự nhầm lẫn này làmcho khá nhiều độc giả phương Tây nhầm Mujina với Nopperabou.Vậy nên ngày nay cũng dễ thấy việc nhiều tác giả và học giả nhầm lẫn giữa hai cái tên này. Tuy vậy, đây cũng là một truyện điển hình miêu tả về Vô Diện.

Những người đã cảm ơn Tolabocau bởi bài viết có ích này (Tổng: 8):
Merilodragongalaxyantiherokanristruth99Likzincutehoangpro97xXuanNghia92
Đánh giá: 5.67%
 
Tolabocau
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Hư Thần tầng 5
Tu luyện:
Bang hội: S5VN.COM
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Thanks:
Điện thoại:
(Nokia c2-01)

Re: Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#2  Bài viết chưa xemgửi bởi Tolabocau » 05/03/2013 09:31

Truyện Kinh Dị Về Creepypasta
BATH GAME
Bath Game (hay còn gọi là Daruma-san) là 1 trò chơi tâm linhbắt nguồn từ Nhật Bản. Trong trò chơi này bạn sẽ thực hiện nghi lễ để triệu tập 1 hồn ma dị dạng và hồn ma này sẽ theo bạn cả ngày.Nhiệm vụ của bạn là không để nó bắt được bạn.
***Cảnh báo***
Chúng tôi khuyên bạn không nên chơi trò chơi này. Nhiều người nói rằng chơi Daruma-san sẽ khiến những chuyện khủng khiếpxảy ra với bạn.
Cách chơi:
1.Trước khi lên giường đi ngủ, hãy cởi hết quần áo ra và bước vào buồng tắm.
2.Xả cho bồn tắm đầy nước và tắt đèn đi
3. Ngôi ở giữa bồn, mặt đối diện cái vòi nước.
4. Nhắm mắt, lấy nước gội đầu và mồm lặp đi lặp lại câu: “Daruma-san fell down, Daruma-san fell down, Daruma-san fell down” (Daruma-san trượt chân ngã)
5. Trong lúc gội đầu, tâm trí bạn sẽ hiện lên hình ảnh của một người phụ nữ Nhật Bản đang đứng ở trong bồn tắm. Cô ta trượtchân và ngã, va đầu vào cái vòi nước. Cái vòi đi xuyên qua mắt của cô mà cô tử vong ngay lập tức.
6.Tiếp tục nói: “Daruma-san fell down” cho đến khi bạn gội đầu xong. Mắt bạn phải nhắm nghiền. Bạn có thể nghe hoặc cảm thấy sựchuyển động của mặt nước phía sau lưng bạn. Cứ nhắm mắt, không được liếc nhìn. Bạn đã triệu hồi hồn ma của Daruma-san.Daruma sẽ ngoi lên khỏi mặt nước. Bạn sẽ cảm thấy sự hiện diện của cô ta trong lúc cô ta nhìnbạn, đầu của Daruma ngay ở bên vai phải của bạn. Tóc của cô màu đen và bù xù, quần áo của cô ráchrưới. Cô ta chỉ có mắt trái và con mắt đó mở to và đỏ au. Bên mắt phải của cô chỉ là 1 cái lỗ trống rỗng và đẫm máu.
7.Khi bạn cảm thấy sự hiện diện của Daruma, nói to: “Why did you fall in the bath?” (Tại sao bà trượt chân ngã trong buồng tắm?)
8. Mắt vẫn nhắm chặt, đứng dậy và đi ra khỏi bồn tắm. Hãy cẩn thận đừng có trượt chân ngã. Ngay lập tức rời khỏi buồng tắm và đóng cửa lại. Giờ thì bạn có thểmở mắt được rồi. Đừng xả nước, để chỗ nước đó qua đêm. Đi ngủ.
Sáng ngày hôm sau, khi bạn tỉnh dậy, trò chơi sẽ bắt đầu. Hồn ma sẽ đi theo bạn từng bước một, nhưng khi bạn quay đầu lại nhìn, hồn ma sẽ biến mất. Suốt cả ngày hôm đó, khi bạn liếc qua vai phải, bạn sẽ nhìn thấy thoáng qua hìnhcủa hồn ma đó. Cô ta sẽ tiến lại gần mỗi giờ mỗi phút trôi qua. Đừng để Daruma-san tóm được bạn. Nếu mà cô ta tiến đến quá gần, hãy nói to: “Tomare!” (Dừng lại) và chạy thật nhanh để tạo khoảng cách với Daruma. Để kết thúc trò chơi, bạn hãy liếc nhìn qua vai phải ( bắt buộc phải nhìn thấy bóng dáng của hồn ma) và hét lên “Kitta!” (Ta giải thoát linh hồn ngươi!), rồi đưa tay lên cao và chém xuống( như đòn chặt củaKarate vậy)
Bạn nên kết thúc trò chơi trước nửa đêm, nếu không hồn ma vẫn sẽ theo sau bạn trong giấc mơ. Nếu bạn không thành công trong việc kết thúc trò chơi này, hồn ma sẽ theo bạn cả đời.

Những người đã cảm ơn Tolabocau bởi bài viết có ích này (Tổng: 7):
Meriloantiherokanrishoangpro97xtruth99XuanNghia92Likzincute
Đánh giá: 4.96%
 
Tolabocau
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Hư Thần tầng 5
Tu luyện:
Bang hội: S5VN.COM
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Thanks:
Điện thoại:
(Nokia c2-01)

Re: Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#3  Bài viết chưa xemgửi bởi Tolabocau » 05/03/2013 09:34

ai muốn đọc nữa thì mình sẽ up tiếp :D

Tolabocau
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Hư Thần tầng 5
Tu luyện:
Bang hội: S5VN.COM
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Thanks:
Điện thoại:
(Nokia c2-01)

Re: Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#4  Bài viết chưa xemgửi bởi Likzincute » 05/03/2013 09:57

hix doc so qua
Likzincute
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Sơ nhập Tu chân giới
Tu luyện:
Bang hội: ?????
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Thanks:
(Opera Mini 4.2.1)

Re: Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#5  Bài viết chưa xemgửi bởi kanris » 05/03/2013 10:56

Tiep di. :)) up cho ma lon ay.

†™•—»Trảm Phong Bang«—•™†



+++****+++

了九@/\/\ P|-|回/\/G 乃@/\/G
kanris
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Nguyên Anh tầng 7
Tu luyện:
Bang hội: ?????
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Thanks:
Điện thoại:
(Nokia 7610/2.0)

Re: Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#6  Bài viết chưa xemgửi bởi Tolabocau » 05/03/2013 11:08

Truyện Kinh Dị Về Creepypasta
Kuchisake Onna (The Slit-Mouth Woman/ Bà kẹ/ Khẩu Liệt Nữ)
1 trong những Urban Legend nổi tiếng nhất của Nhật Bản, Kuchisake Onna là 1 bóng ma langthang trên những đường phố củaNhật Bản vào buổi tối, săn lùng trẻ con với chiếc kéo khổng lồ củaả. Ả có 1 cái miệng rộng ngoác, bị rạch từ tai bên này sang tai bên kia, khiến khuôn mặt của ả có 1 nụ cười kì dị và đáng sợ (cứ tưởng tượng miệng của Joker trong Batman vậy).
Nếu bạn không may mắn gặp Kuchisake Onna, ả sẽ chặn đường bạn và hỏi bạn 1 câu hỏi.Nếu bạn trả lời sai, sẽ có hậu quả khôn lường.Hay thử tưởng tượng nhé: Bạn đang trên đường đi học về vàcon đường về của bạn dẫn bạn qua 1 tuyến phố vắng người qua lại. Bỗng bạn nghe thấy 1 tiếng động kì lạ ở phía sau lưng bạn. Bạn quay lại và trước mắt bạn là 1người phụ nữ với 1 mái tóc dài đen mượt và khoác 1 chiếc áo khoác khổng lồ che kín thân thể. Cô ta còn đeo 1 cái khẩu trang che kín nửa dưới khuôn mặt của cô ta (Ở Nhật Bản thì cái này không có gì là lạ vì có nhiều người đeo khẩu trang để không lây nhiễm cúm của mình cho người khác).Cô ta bước tới và chặn đường bạn, Cô ta hỏi: Tôi có xinh không?” (“Am I beautiful?”/” 私はきれいですか?”) . Trước khibạn kịp trả lời, cô ta tháo cái khẩutrang ra, để lộ một cái miệng bị biến dạng 1 cách đáng sợ: Cái miệng rộng ngoác bị rạch tới tận mang tai, hàm răng nhọn hoắt vợicái lưỡi dài bên trong. Cô ta thét lên :” Giờ thì ta đã đủ xinh đẹp chưa?” (Am I beautiful NOW?”)
Hoảng sợ, bạn không biết phải trảlời ả như thế nào. Nếu bạn trả lời “Không”, ả sẽ rút cái cặp kéo khổng lồ của ả và cắt phăng đầu của bạn. Nếu bạn trả lời “Có”, ả sẽ dùng chính đôi kéo ấy để rạch miệng bạn, khiến bạn có khuôn mặt giống ả.Nếu bạn bỏ chạy, ả sẽđuổi theo bạn (và chắc chắn sẽ bắt kịp bạn) và cắt người bạn ra làm đôi.
Tin đồn về Kuchisake Onna rộ lên thì tin đồn về cách thoát khỏi ả cũng được lan truyền. Có người nói rằng nếu bạn trả lời một cách chung chung kiểu như: “Trông côcũng được”, câu trả lời sẽ khiến ả bối rối không biết nên làm thế nào, cho bạn đủ thời gian để bỏ chạy. Cũng có người nói rằng nếu bạn trả lời rằng bạn đã có đính ước từ trước, ả ta sẽ xin lỗi vì đã thất lễ và tự động bỏ đi.Về việc tại sao Kuchisake Onna lại có cái miệng như vậy ,thì có người kể rằng đó là do phẫu thuật thẩm mĩ hỏng, có người bảo đó là vết thương do bị xe đâm. Cũng có người tin rằng ả là 1 kẻ trốn trại và chính ả tự rạch lấy mồm mình. Tuy nhiên, dị bản được nhiều người chấp nhận nhất là ả ta bị chính tay chồng hoạn thư của mình rạch miệng. Mấy chục năm trước, Kuchisake Onna là một phụ nữ xinh đẹp, được nhiều người đàn ông đem long yêu mến. Tên chồng, vì ghen tuông mù quáng, đã nhẫn tâm lấy kiếm rạch miệng vợ, hét lên: “Giờ thì ai sẽ nghĩ màyxinh đẹp nữa đây?”
Khi tin đồn về Kuchisake Onna được lan tỏa và khiến cho người dân hoang mang, chính quyền ở Nhật Bản bắt đầu thắt chặt an ninh. Có tin đồn rằng nhiều trường chỉ cho học sinh của mìnhđi về theo nhóm và có giáo viên đicùng để đảm bảo an toàn. Vào năm 2004, tin đồn về 1 người đànbà đeo mặt nạ đỏ đuổi bắt trẻ conlan rộng khắp Hàn Quốc.Vào năm 2007, có người tìm thấy tư liệu về 1 người phụ nữ chết trong 1 vụ tai nạn ô tô vào những năm 70, tài liệu ghi rằng miệng của cô bị rách đến tận mang tai…

Những người đã cảm ơn Tolabocau bởi bài viết có ích này (Tổng: 2):
antiherokanris
Đánh giá: 1.42%
 
Tolabocau
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Hư Thần tầng 5
Tu luyện:
Bang hội: S5VN.COM
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Thanks:
Điện thoại:
(Nokia c2-01)

Re: Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#7  Bài viết chưa xemgửi bởi Tolabocau » 08/03/2013 21:22

Truyện Kinh Dị Về Creepypasta
CỔ DÀI

Người phụ nữ cổ dài, hay “Rokurokubi”, là một truyền thuyết của Nhât Bản về một sinh vật giống cái có hình hài và hoạt động như con người. Nhưng đến đêm, cổ của nó sẽ mọc dài, dài ra, cái đầu sẽ di chuyển láo liên khắp nơi và gần như độc lập với thân người. Hầu hết Rokukokubi là những người phụ nữ còn trẻ và hấp dẫn, và chúng rất thích thú với việc đi dọa người.
Một vài Rokukokubi lại thích sống một cuộc sống của một con người. Mặc dù chúng cố gắng xử sự giống hệt bình thường, thì đếnđêm, cái cổ của chúng vẫn cứ dài ra, kéo qua cửa sổ và đi tìm những nạn nhân người của chúng.
Đôi khi, người phụ nữ cổ dài cảm thấy mệt mỏi vì đi tìm con mồi cả đêm, nên quên mất việc thu ngắn cổ lại vào ban ngày. Sáng ra, những Rokukokubi có một dấu hiệu – có một vết kéo dãn mờ ở cổ.
Có một bản thể khác, tàn ác hơn của Rokukokubi. Bản thể này được gọi là Nukekubi – Người đàn bà cụt đầu. Cô ta có cái đầu tách hẳn khỏi cổ. Cái đầu lượn vòng vòng suốt đêm và ăn thịt người.
Những Nukekubi này thường giấucơ thể của chúng vào ban đêm, đềphòng người ta tiêu diệt chúng bằng cách phá nát cơ thể khi đầu đang ở một nơi khác. Thực tế là nếu bạn tìm thấy một cơ thể của Nukekubi đang không có đầu, hãygiấu cái xác đi để nó không tìm thấy.

Những người đã cảm ơn Tolabocau bởi bài viết có ích này:
kanris
Đánh giá: 0.71%
 
Tolabocau
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Hư Thần tầng 5
Tu luyện:
Bang hội: S5VN.COM
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Thanks:
Điện thoại:
(Nokia c2-01)

Re: Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#8  Bài viết chưa xemgửi bởi Tolabocau » 08/03/2013 21:27

Truyện Kinh Dị Về Creepypasta
THE HOLDER OF SLEEP (Đồ vật #27)

Tại bất kỳ thành phố thuộc bất kỳ quốc gia nào, đến một bệnh viện vào ban đêm và hỏi y tá trưởng để được gặp “Người Giữ Giấc Ngủ” (The Holder of Sleep). Bà ta sẽ vờ như không nghe thấy, bảo rằng đang rất bận. Hỏi thật lưu loát hai lần nữa, bà ta sẽ thở dài sầu não. Sau đó bà sẽ hỏi bạn chắc chắn muốn gặp hắn chứ. Nếu trả lời rằng không, bạn sẽ thức dậy vào ngày hôm sau, tràn trề sinh lực và không bị giam cầm,tù hãm. Nếu trả lời là có, bà sẽ đưa bạn đến một căn phòng trống và bảo bạn đi ngủ đi.

Khi thức giấc, bạn thấy mình đang nằm trên chiếc bàn đá ở đầu một tiền sảnh. Hãy đi dọc theo hành lang. Cơn buồn ngủ bắt đầu trĩu nặng, cố mà cưỡng lại nó không thì bạn sẽ mãi mãi nằm lại đây, an giấc ngàn thu. Nếu đi được đến cuối hành lang bạn sẽ thấy một cánh cửa. Hãy bước vào, Người giữ Giấc Ngủ đang ở bên trong.
Trước mặt bạn là một ông lão già cỗi, nhăn nheo đang nằm ngủ rất bình thản. Hãy đi cho thật êm, ông ta không thích bị đánh thức đâu. Đừng dại dột ghé mắt xuống xem dưới giường có gì, vì đợi bạn bên dưới chiếc giường là cái chết và bạn sẽ bị lôi tuột vào trong, chịu kiếp dày vò vĩnh viễn. Nhẹ nhàng đến bên giường, ghé sát vào tai ông lão và hỏi khẽ: “Tại sao Chúng không hề ngơi nghỉ?” (Why do they never rest?) Ông lão sẽ tỉnh giấc và kể bạn nghe cách Chúng đã buộc chặt giấc ngủ của Chúng vào ông, sau đó mời bạn đến ngồi bên cạnh. Hãy làm theo lời lão, nếu không muốn thế chỗ lão ta, bị xích chặt vào giấc ngủ ấy và bạn không bao giờ có thể thức dậy nữa.

Sau khi bạn ngồi xuống bên cạnh,ông lão lấy từ trong áo ngủ ra một viên pha lê tỏa sáng từ bên trong, rồi dùng tay nhét nó vào sâu trong lồng ngực bạn. Nếu bạn vượt qua được cảm giác đau đớn,ông ta sẽ lại chìm vào giấc ngủ. Nếu bạn thốt lên dù chỉ một tiếng rên, bạn sẽ là vật thay thế cho giấc ngủ cực hình của lão ta. Sau đó tìm đường quay lại chiếc bàn đá và đi ngủ. Tỉnh lại bạn sẽ thấy mình đang nằm trên sân bệnh viện.

Viên pha lê (The Crystal) là Đồ vật 27 trong 538 cái. Từ giờ trở đi bạn không cần ngủ nữa, và hãy khẩn cầu cho những ác mộng đừng thoát ra ngoài săn đuổi bạn.

Những người đã cảm ơn Tolabocau bởi bài viết có ích này:
kanris
Đánh giá: 0.71%
 
Tolabocau
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Hư Thần tầng 5
Tu luyện:
Bang hội: S5VN.COM
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Thanks:
Điện thoại:
(Nokia c2-01)

Re: Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#9  Bài viết chưa xemgửi bởi Tolabocau » 08/03/2013 21:32

IN THE WALL - BÊN TRONG BỨC TƯỜNG

Part 1

Hai năm trước, tôi và bạn gái chuyển đến một căn hộ mới. Nó không to lắm, gồm có một nhà bếp, một phòng ngủ, một phòng tắm và một phòng khách. Tất cả các phòng đều nhỏ nhưng được cái giá thuê khá mềm, và chúng tôi thì sao cũng được. Hai chúng tôi lúc ấy chưa đủ khả năng để chuyển đến nơi khác tiện nghi hơn, nên tôi và Sandra vẫn dành dụm trong khi cố thích nghi với căn hộ.

Căn hộ hoàn toàn bình thường trừ một chi tiết: Bức tường bên trái hoàn toàn rỗng còn bức tường bên phải đặc cứng như đá. Ôi, lúc mới chuyển đồ vào tôi còn không để ý đến chuyện này.
Những người láng giềng sống cạnh bọn tôi đều hiền lành và kín kẽ. Khi vừa chuyển đến, tôi chỉ có một gia đình láng giềng, đó là vợ chồng bác White. Họ sống ở bên phải căn hộ chúng tôi, cách một căn hộ trống. Họ mang biếu chúng tôi một món quà chào mừng ngay trong ngày đầu tiên chúng tôi đến đây, và họ niềm nở bảo ai chuyển đến tòa chung cư họ cũng đều tặng quà như vậy. Món quà là một chiếc bánh táo rất ngon.

Thế rồi khoảng 5 hay 6 tháng gì đó sau khi chúng tôi ổn định cuộc sống tại đây, có một người đàn ông mới chuyển đến tòa nhà. Ông ta chọn căn hộ ngay bên phải nhà chúng tôi. Tôi nhớ mình gặp ông ta lần đầu là khi trở về nhà từ cửa hàng tạp hóa, tôi đang leo lên cầu thang thì đột nhiên va phải một người.
“Chết thật, xin lỗi bác Wh…”, nhưng nhìn kỹ lại tôi nhận ra một người lạ. Tòa chung cư đâu lớn lắm, những người sống ở đây đều biết mặt nhau, thế người lạ này là ai? Đó là một người đàn ông trung niên khoảng tầm năm mươi mấy tuổi. Nhưng ông ta có gì đó kỳ cục lắm. Da tái xanh, vết nhăn hằn sâu trên trán, tóc đen nhẫy, rối bù che gần hết mặt và phủ dài ra sau. Trông ông ta xanh xao bệnh hoạn, rõ ràng là cần đi khám bác sĩ. Và có một điều khác… Là đôi mắt. Từ nhỏ cho đến khi ấy tôi chưa bao giờ thấy con người nào có đôi mắt tím sẫm như ông ta. “Peters”, ông ta nói và nở một nụ cười rộng hết cả mang tai. Ôi trời, hàm răng ông ta trông mà phát tởm. Tôi cam đoan là ông ta không hề chải răng, và chúng dường như hư thối đến sắp rụng ra rồi. Không đứng gần mà tôi vẫn ngửi thấy hơi thở nồng nặc kinh khủng của ông: có lẽ ông ta vừa ăn thịt sống đã ươn và thối rữa. Dù bộ dạng trông như ông kẹ nhưng ông ta có vẻ tử tế.
“Rất vui được gặp ông, ông Peters. Tôi tên Matt. Ông vừa dọn đến đây hả?” – tôi hỏi. Nụ cười quái đản của ông ta giãn rộng thêm (và tôi không hiểu nổi con người gì mà có thể cười ngoác mồm rộng đến như vậy?) “Vâng, tôi đang dọn đồ vào. Tôi sẽ sống trong căn hộ ngay bên phải nhà anh đó.” Ông ta nói trong khi cả 2 người đi trên cầu thang đến tầng cao nhất.

Khi vừa đến nơi, lão Peters lẹ làng đi đến bên cửa căn hộ ấy, mở chìa khóa, bước vào rồi đóng chặt cửa lại. Nhưng thật lạ lùng, ông ta hành động nhanh kinh ngạc, mắt tôi chỉ kịp thấy lờ mờ… Tôi thở dài. “Tuyệt nhỉ, giờ mình có một người hàng xóm lập dị cơ đấy.”
Tôi mở cửa vào nhà. Đã gần 4:00 chiều. Giờ này Sandra vẫn đang làm việc. Cô ấy là một nhà tạo mẫu tóc còn tôi thì giữ chức bếp trưởng một nhà hàng kiểu Ý ở gần đây. Thường ngày thì tôi không về sớm như này đâu, nhưng gần đây kinh tế khó khăn và nhà hàng cũng vắng khách, vì thế hôm nay chúng tôi đóng cửa sớm. Tôi đặt mớ hàng hóa xuống bàn và sắp sửa chất đồ ăn vào tủ lạnh. Tôi chỉ mua khoảng một túi thức ăn chứ không nhiều. ¼ lít sữa, vài thanh bơ, thịt nghiền để ăn Hamburger và một hộp ngũ cốc. Sau đó tôi nhận được 1 tin nhắn.
Đó là từ Tyler. Cái tin ấy thế này: “Này huynh, tôi vừa bóc tem cái game Sự Cứu Chuộc Chết Người bản Red đấy. Đi mua ngay đi, tối nay bọn mình phá đảo.” Tôi không phải một tay thích chơi game nhưng Tyler vốn là một trong số bạn thân nhất của tôi trước giờ. Bọn tôi kết thân từ hồi còn Trung học. Hồi đó tôi còn sắm một con Xbox 360, và tôi cùng Tyler chiến nhau ngày này qua ngày khác. Giờ tôi cũng khá nhàn rỗi, thế nên tôi nhắn tin lại cho cậu ta rằng tôi sẽ đi mua nó về. Ngay khi tôi định đóng cửa nẻo chuẩn bị đi, tôi nghe thấy… “Uỳnh,uỳnh, uỳnh”, nhiều tiếng dộng mạnh phát ra từ tường nhà tôi.

--------------- --------------- --------------- --
(Còn tiếp.)

Những người đã cảm ơn Tolabocau bởi bài viết có ích này (Tổng: 4):
MerilokanrisSóc Vuihoangpro97x
Đánh giá: 2.84%
 
Tolabocau
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Hư Thần tầng 5
Tu luyện:
Bang hội: S5VN.COM
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Thanks:
Điện thoại:
(Nokia c2-01)

Re: Truyện Kinh Dị Về Creepypasta

#10  Bài viết chưa xemgửi bởi Tolabocau » 08/03/2013 21:38

10r up tiếp p2 nha :D
Tolabocau
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: Hư Thần tầng 5
Tu luyện:
Bang hội: S5VN.COM
Bài viết:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Thanks:
Điện thoại:
(Nokia c2-01)


Trang kế tiếp

Quay về Thơ, truyện ngắn

 


  • Chủ đề tương tự
    Trả lời
    Xem
    Bài viết mới nhất

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách